Chúa Nhật 7 Phục Sinh – Lễ Chúa Thăng Thiên Năm C

Thứ bảy - 28/05/2022 17:18      Số lượt xem: 265

Mừng lễ Chúa về trời trong vinh quang, chúng ta hiểu trần gian chỉ là trạm dừng chân. Ta sống trên đời như khách hành hương về quê thật. Thanh thoát với mọi hấp dẫn mê hoặc của trần thế, bình tâm sử dụng mọi sự như phương tiện đưa ta về… Chúng ta quý trần gian vì qua đó mới vào được Nước Trời. và muốn trần gian này thành hình bóng của thiên quốc.


Tin Mừng: Lc 24,46-53
 
Khi ấy, Đức Giê-su hiện ra với các môn đệ và nói : “Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại ; phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội. Chính anh em là chứng nhân về những điều này.
“Phần Thầy, Thầy sẽ gửi cho anh em điều Cha Thầy đã hứa. Còn anh em, hãy ở lại trong thành, cho đến khi nhận được quyền năng từ trời cao ban xuống.”
Sau đó, Người dẫn các ông tới gần Bê-ta-ni-a, rồi giơ tay chúc lành cho các ông. Và đang khi chúc lành, thì Người rời khỏi các ông và được đem lên trời. Bấy giờ các ông bái lạy Người, rồi trở lại Giê-ru-sa-lem, lòng đầy hoan hỷ, và hằng ở trong Đền Thờ mà chúc tụng Thiên Chúa.

 
Suy niệm:

Lễ Chúa Thăng Thiên là một lễ trọng cho loài người.
Thân xác của Chúa Giêsu đã chết, nhưng được phục sinh.
và bắt đầu được hưởng vinh quang  thiên quốc.
Chúa phục sinh hiện ra với các môn đệ nhiều lần
để củng cố đức tin và dạy dỗ họ (Cv 1,3).
Rồi có một ngày, Ngài nói lời chia tay.
Từ nay Ngài sẽ không hiện ra với họ nữa.
Ngài về với thế giới của Thiên Chúa Cha.
Giờ đây Ngài mới được hưởng vinh quang trọn vẹn
khi ngự bên hữu Thiên Chúa toàn năng.
 
Lễ Chúa Thăng Thiên là một lễ trọng cho loài người,
vì Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa làm người,
đã vào Nước Trời với thân xác phục sinh của mình,
với toàn bộ nhân tính đã được biến đổi của mình.
Giờ đây trong thế giới của Thiên Chúa,
có sự hiện diện của một người anh em với chúng ta,
đó là Chúa Giêsu phục sinh với những dấu đinh.
Ngài là con người đầu tiên được vào Nước Trời.
Ngài là Đầu, mở cửa cho cả nhân loại đi vào Nước Cha.
Mừng kính lễ Chúa Thăng Thiên
là mừng sự thành tựu của một con người mang tên Giêsu.
Giêsu ấy có thân xác như ta, sống phận người long đong,
nhọc nhằn loan báo Tin Mừng cho người nghèo,
và cuối cùng chết thảm thiết trên thập giá.
Giêsu ấy đã được Thiên Chúa Cha tôn vinh,
và trở nên niềm hy vọng cho những ai đang vất vả ở đời.
Chúng ta tin đời mình sẽ có một kết cục tươi tắn,
sẽ có một chỗ bên cạnh Giêsu, Đấng mình đã tin và theo.
 
Chúa Giêsu về trời cả hồn lẫn xác,
nên lễ Chúa Thăng Thiên là lễ tôn vinh thân xác con người.
Thế giới tiến bộ mạnh mẽ về khoa học kỹ thuật
nhưng thân xác lại bị coi khinh dưới muôn ngàn cách thức.
Chính khi đòi tự do cho thân xác,
người ta lại làm thân xác thành nô lệ.
Những cuộc chiến, những xung đột, những ích kỷ,
đã cướp đi biết bao mạng sống con người.
Cả những thai nhi cũng bị từ chối quyền sống.
Thân xác không còn là Đền Thờ của Thánh Thần (1 Cr 6,19).
Thân xác ô uế, không còn là chi thể của Đức Kitô (1 Cr 6,15).
 
Chúa Giêsu về trời sau khi đã hoàn thành sứ mạng Cha trao.
Ngài khép lại một Giai đoạn của lịch sử cứu độ,
và Ngài mở ra một Giai đoạn mới cho Giáo Hội.
Các môn đệ phải trở nên những chứng nhân của Ngài.
Nhân danh Ngài, họ phải đi rao giảng cho mọi dân tộc,
mời gọi người ta hối cải để được ơn tha thứ (Lc 24,47).
Như thế, các môn đệ sẽ tiếp nối công việc của Thầy.
Thầy đã làm cuộc xuất hành lên Giêrusalem,
họ cũng phải làm cuộc xuất hành từ Giêrusalem
đến mọi miền trên thế giới.
Như Thầy Giêsu, họ sẽ không tránh khỏi từ bỏ mình,
chịu nhục nhã, khổ đau, và cái chết (Lc 9,23).
Điều khiến họ vững tâm là Thánh Thần:
“Thầy sẽ gửi lời hứa của Cha Thầy trên anh em” (Lc 24,49).
Như thế Thánh Thần là quà của Cha, do Chúa Giêsu gửi đến.
Chúa Giêsu khuyên các ông cứ ở lại Giêrusalem,
để chờ đợi biến cố lớn lao này,
biến cố khiến họ được mặc lấy sức mạnh từ trên cao.
 
Mừng lễ Chúa về trời trong vinh quang,
chúng ta hiểu trần gian chỉ là trạm dừng chân.
Ta sống trên đời như khách hành hương về quê thật.
Thanh thoát với mọi hấp dẫn mê hoặc của trần thế,
bình tâm sử dụng mọi sự như phương tiện đưa ta về…
Chúng ta quý trần gian vì qua đó mới vào được Nước Trời.
và muốn trần gian này thành hình bóng của thiên quốc.
 
Cầu nguyện:

Lạy Chúa,
Con người hôm nay chênh vênh giữa trời cao và vực thẳm,
Chúa đã cho chúng con tự do để chọn
giữa thiện và ác,
giữa đồng cảm và vô cảm,
giữa chân lý và dối trá.
giữa tha thứ và hận thù,
giữa hiệp nhất và chia rẽ.
 
Chúa đã được giương cao khỏi mặt đất,
và Chúa hứa sẽ kéo mọi người lên.
Vậy mà chúng con hôm nay vẫn còn chênh vênh!
Cuộc đời này có bao điều hút chúng con xuống,
khiến chúng con cứ bị giằng co nghiêng ngả.
 
Xin giúp chúng con buông bỏ những đam mê trần tục,      
để dám chọn điều Chúa đã chọn trên Thánh Giá:
chọn khó nghèo, nhục nhã, chọn tự hạ, khổ đau.
 
Nhờ sức mạnh cứu độ của Thánh Giá Chúa,
xin đưa chúng con ra khỏi thế đứng chênh vênh
để trọn vẹn thuộc về Chúa.
 Sr. Augusta 
Antôn Nguyễn Cao Siêu.S.J

 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  Ẩn/Hiện ý kiến

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

DC VC NVB Tach nen
BÀI VIẾT ĐƯỢC QUAN TÂM
THÁNH CA
HỌC HỎI LỜI CHÚA
  •   Đang truy cập 94
  •   Máy chủ tìm kiếm 1
  •   Khách viếng thăm 93
 
  •   Hôm nay 2,700
  •   Tháng hiện tại 256,665
  •   Tổng lượt truy cập 61,088,062