| Chúa Nhật VI TN B: Loại Trừ và Nâng Đỡ |
| Cập nhật: 10/02/2012 07:52 (GMT +7) |
LOẠI TRỪ VÀ NÂNG ĐỠ Năm B – 12-02-2012 Mc 1, 40-45 Các bài chia sẻ của anh em Đaminh Chia sẻ sưu tầm “Ngày
28.9.2011, hàng trăm người dân thuộc khu tái định cư Kho Lào (Hòa Hiệp 3, tổ
14, phường Hòa Hiệp Nam, quận Liên Chiểu, Đà Nẵng) đã kéo nhau đến đập phá,
ngăn chặn không cho thi công nhà ở cho 134 hộ dân làng Vân (còn gọi là làng
phong) ở khu tái định cư kề bên. Theo những người dân này, họ sợ những người
vốn là dân làng phong kia sẽ lây bệnh cho họ”. Đọc
mẩu tin này, nhiều người trong chúng ta sẽ chua chát nói rằng, sao những người
dân Hoà Hiệp ấy lại cư xử như vậy? Họ chẳng biết là bệnh phong khó lây lắm sao?
Dù ta nghĩ thế nào, sự kiện ấy đã diễn ra, chúng càng cho thấy nỗi khổ mà bệnh
nhân phong gánh chịu. Nhìn sâu hơn, trong cái nhìn đức tin, ta nhận ra sự phân
biệt đối xử cách ngây ngô vẫn còn đó trong đời sống của người tín hữu. Sạch – dơ Trong
sách Lêvi, ta nhìn thấy ý tưởng chủ đạo nổi bật đó là sự phân biệt “sạch – dơ”.
Ở đấy người ta được dạy cho biết những gì thuộc về “sạch”, những gì bị cho là
“dơ”. Tất cả những tiểu tiết quy định ngặt nghèo đều được kể. Phân tích chúng,
các nhà nghiên cứu Kinh thánh cho rằng đó là điều cần thiết cho bước đầu mặc
khải đến với con người. Rằng con người phải chuẩn bị ra sao để được kể vào số
dân Chúa chọn, được kể là tinh tuyền trước nhan Đức Chúa. Nhưng
điều nghịch lý là càng về sau, người ta lại càng chú trọng đến hình thức bên
ngoài, quên đi ý nghĩa của những hành vi thanh tẩy, giới hạn giữa sạch và dơ.
Khi chú trọng đến hình thức, người ta sẽ dễ quên mất tâm tình, nội dung bên
trong. Người ta quên rằng chính cái bên trong, xuất phát nơi tâm hồn con người
mới là điều Thiên Chúa hướng tới khi mặc khải những giới luật Sạch – Dơ. Việc
đụng chạm và chữa lành cho người bệnh phong hôm nay của Đức Giêsu là một lời
khẳng định cho ngầm ý đó. Chữa lành Đức
Giêsu đã chạm đến và chữa lành người bệnh phong. Việc giơ tay đụng đến cho thấy
Người đã phá bỏ rào cản ngăn cách giữa Sạch và Dơ ở hình thức bên ngoài. Song
song đó, hành động khác lạ của Người cũng mời gọi ta nhìn vào sự Sạch – Dơ bên
trong. Chính tội lỗi mới là sự nhơ bẩn ngăn cản người ta đến với Chúa chứ không
phải là sự ố tạp bên ngoài. Như thế, tội lỗi là điều khiến ta nhơ uế gấp ngàn
lần trước mặt Chúa, hơn những gì là khiếm khuyết bên ngoài. Tự thân mình, ta
chỉ có thể tẩy sạch bùn đất lấm lem chân tay chứ không thể tự mình tẩy xoá, làm
cho tâm hồn nên tinh trắng. Và Đức Kitô cần ta ý thức về tình trạng tội lỗi và
dâng lời cầu xin: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho con được sạch”. Tất cả
những ai khi thành tâm đến với Chúa bằng thái độ khiêm cung, đều được chữa
lành. Rất
nhiều khi trong cộng đoàn, chúng ta loại trừ, phân biệt đối xử với nhau bằng
những ý niệm Sạch – Dơ do ý thức hệ hay xã hội quy định. Thường chúng chỉ hệ
tại vào những yếu tố bên ngoài như: sang – hèn; giỏi – dở; đẹp – xấu; giàu –
nghèo… Những phân biệt đó khiến chúng ta không thể đến với người khác, không
thể chấp nhận những khiếm khuyết của người chung quanh. Bài Tin Mừng hôm nay đã
cho chúng ta thấy, quyền phán xét và chữa lành thuộc về Thiên Chúa. Phần mình,
ta chỉ góp tay vào việc chữa lành của Chúa bằng cách nâng đỡ những người thua
thiệt, sa ngã ở chung quanh. Rất nhiều khi, chỉ một hành vi bác ái của mình, ta
sẽ khiến người khác nhận thấy Chúa vẫn đang ở bên. Hành động đó của ta không
phải là sự đồng loã với cái ác, với tội lỗi. Nhưng đó là sự ý thức về thiếu sót
của mình. Vì “Bổn phận của chúng ta, những người có đức tin vững mạnh, là phải
nâng đỡ những người yếu đuối, không có đức tin vững mạnh, chứ không phải chiều
theo sở thích của mình” (Rm 15,1). Xa hơn, đó là hành vi của những người thống
hối, đứng trong hàng ngũ những kẻ luôn kêu cầu lòng thương xót của Chúa chúng
ta. Gợi ý chia sẻ Bạn
có kinh nghiệm nào về sự loại trừ? Làm sao bạn có thể vượt qua được? Sự nâng đỡ
của những người chung quanh có ý nghĩa nào? Hãy chia sẻ kinh nghiệm đó. |
|
|
| CÁC TIN LIÊN QUAN |
