Đau khổ và vinh quang (Bài giảng lễ Các Thánh 2017)

Thứ hai - 30/10/2017 23:19      Số lượt xem: 1633

Một vận động viên muốn đạt giải phải chấp nhận mọi khổ luyện; một người thợ muốn giỏi trong nghề phải chấp nhận học hỏi gian nan; một người muốn nên thánh phải được tôi luyện và trải qua nhiều thử thách.

 
maxresdefaultSống ở đời, ai cũng muốn nên hoàn hảo tốt lành, mặc dù quan niệm về sự hoàn hảo có khác nhau. Lý tưởng của người Kitô hữu cũng là sự hoàn hảo. Sự hoàn hảo này không dựa trên các tiêu chí của người đời, nhưng lấy sự thánh thiện của Thiên Chúa làm mẫu mực. Sự hoàn hảo giống như Thiên Chúa được gọi là "thánh", giống như Ngài là Đấng Chí Thánh.
 
Một vận động viên muốn đạt giải phải chấp nhận mọi khổ luyện; một người thợ muốn giỏi trong nghề phải chấp nhận học hỏi gian nan; một người muốn nên thánh phải được tôi luyện và trải qua nhiều thử thách. Lời vị Kỳ Lão trong sách Khải huyền đã khẳng định với chúng ta: các thánh là những người được đến để chiêm ngưỡng vinh quang Thiên Chúa, sau khi trải qua cơn thử thách lớn lao (Bài đọc I).
 
Sự thử thách của các vị thánh được so sánh như giặt áo trong máu của Chiên Con, tức là của Đức Giêsu. Đây là cách nói muốn diễn tả sự liên kết với đau khổ của Đấng Cứu thế, nhờ đó mà những hy sinh của các thánh trở nên có ý nghĩa. Quả vậy, không phải bất cứ đau khổ nào cũng đều có giá trị tôi luyện và giúp cho chúng ta nên thánh. Một số người quan niệm lệch lạc cho rằng người Kitô yêu mến thập giá có nghĩa là đi kiếm tìm đau khổ cho mình và cho người khác. Không phải vậy. Chính Chúa Giêsu đã lo sợ trước đau khổ và Người đã xin Chúa Cha cất chén đắng cho Người. Đau khổ chỉ có ý nghĩa khi được đón nhận trong tinh thần hy sinh, yêu mến vì hạnh phúc của người khác. Người Kitô hữu không kiếm tìm đau khổ cho mình, lại càng không được phép gây đau khổ cho người khác. Trái lại, họ được mời gọi "vác đỡ thập giá cho anh em mình", tức là góp phần giảm thiểu gánh nặng cuộc đời cho những người xung quanh. Những người được hưởng vinh quang Thiên Chúa, hay là các thánh được diễn tả trong sách Khải Huyền đã đón nhận và sống giáo huấn của Chúa, đồng thời biết hy sinh chấp nhận những gian khổ vì lòng yêu mến Ngài. Nhờ đó, các ngài tỏa sáng nơi thiên quốc, vì những đau khổ đã biến thành vinh quang.
 
Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu đã chúc phúc cho những ai nghèo khó, hiền lành, sầu khổ, khát khao nên công chính, biết xót thương người, tâm hồn trong sạch, xây dựng hòa bình và chấp nhận những gian lao vì sống công chính. Đây chính là phác họa chân dung một vị thánh. Đây cũng chính là các nhân đức cần thiết để có thể trở nên thánh giữa đời thường. Những ai cố gắng để đạt được những đức tính này, họ đã phần nào phản ánh chính dung mạo của Đức Giêsu. Bởi lẽ Đức Giêsu là người đã thực hiện nơi chính cuộc đời Người những lời chúc phúc trên đây. Người không chỉ rao giảng một lý thuyết suông, nhưng Người đã sống những mối phúc ấy.
 
Giáo Hội của chúng ta là Giáo Hội Duy nhất, Thánh thiện, Công giáo và Tông truyền. Đây là bốn đặc tính của Giáo Hội. Nhờ bí tích Thanh Tẩy, chúng ta được gia nhập cộng đoàn thánh thiện. Nói đúng hơn, chúng ta được gia nhập cộng đoàn những người được kêu gọi nên thánh. Nên thánh là lời mời gọi của Chúa từ thời Cựu ước và được Chúa Giêsu tiếp tục: "Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện" (Mt 5,48). Trải qua mọi giai đoạn của lịch sử, Giáo Hội luôn nỗ lực để giúp con người đến gần với Chúa hơn, tức là giúp họ nên thánh. "Tất cả các công việc của Giáo Hội đều hướng về mục đích là thánh hoá con người trong Đức Kitô và tôn vinh Thiên Chúa" (Hiến chế Phụng vụ Thánh, Công đồng Vatican II, số 10).
 
Lễ Các thánh là niềm hy vọng và khích lệ cho chúng ta là những người đang bước đi trên con đường lữ thứ trần gian. Công đồng Va-ti-ca-nô II nhấn mạnh: "Được ban cho những phương tiện cứu độ dồi dào và cao cả như thế, tất cả các Kitô hữu, dù trong hoàn cảnh và bậc sống nào, mỗi người trong con đường của mình, đều được Chúa kêu gọi đạt tới sự thánh thiện trọn hảo như Chúa Cha là Đấng trọn hảo" (GH 11).
 
Nên thánh không phải là một mơ mộng ảo tưởng xa vời hão huyền, nhưng là ơn gọi và là bổn phận của chúng ta. Nên thánh cũng không chỉ là một phần thưởng ở đời sau như nhiều người lầm tưởng, nhưng là niềm hạnh phúc mà chúng ta có thể cảm nghiệm ngay ở đời này. Quả vậy nên thánh là gì, nếu không phải ngày hôm nay, trong cuộc sống này, chúng ta đã có một tâm hồn an vui vì có Chúa hiện diện, có anh chị em sống trong thân thiện hài hòa và có một môi trường sống, tuy còn nhiều khó khăn nhưng an bình nhân ái? Đó là thiên đàng dưới thế, là phác thảo cho Thiên đàng vĩnh cửu mà Chúa hứa ban. Lúc ấy, chúng ta sẽ thực sự trở nên giống như Đức Kitô, vì Người thế nào, chúng ta sẽ trở nên như vậy (Bài đọc II).
 
+Gm Giuse Vũ Văn Thiên
 
 

 
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  Ẩn/Hiện ý kiến

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Bài viết được quan tâm
  •   Đang truy cập 57
  •   Máy chủ tìm kiếm 2
  •   Khách viếng thăm 55
 
  •   Hôm nay 18,193
  •   Tháng hiện tại 374,441
  •   Tổng lượt truy cập 14,897,872